Test 2

Thường thì, trong các bộ phim hay tiểu thuyết, khi nói tới cỗ máy vượt thời gian thì đều có motip chung là đưa người ta trở về quá khứ, sau đó bằng cách nào đó mà thay đổi thực tại. Ví dụ, trở về quá khứ, ngăn không cho bố mẹ mình kết hôn hoặc gặp gỡ nhau vì việc mình được sinh ra cũng vì thế mà không tồn tại, bản thân cũng vì thế mà biến mất.
Đây là định nghĩa chung về cố máy thời gian, và tất nhiên Fumiko là 1 trong số những người tin vào viêc “quay trở lại quá khứ để thay đổi thực tại”. Chính bởi vậy, cô mới có ý định quay về quá khứ và sửa lại những gì đã làm.
Tuy nhiên, đó là giấc mơ không thể trở thành hiện thực.
Cô muốn 1 lời giải thích thấu tình đạt lý cho cái quy định “quá khứ dù có trở về, có cố gắng bao nhiêu thì cũng không thay đổi được thực tại “. Tuy nhiên, Kazu chỉ nói 1 lời “đó là quy định” là mọi thứ coi như được an bài. Không biết do Kazu xấu tính không muốn cho cô biết hay là quá khó để giải thích mà Kazu không nói rõ cho cô biết. Hoặc, quy định nó là như vậy, ngay bản thân Kazu cũng không biết là tại sao nữa.
Hirai nhìn vẻ mặt ngây ra của Fumiko, nói 1 cách hỉ hả, có vẻ vui mừng
“Đáng tiếc thật!”
Cô vừa nói vừa nhả khói thuốc 1 cách khoái trá. Nhất định là từ lúc bắt đầu nghe câu chuyện của Fumiko, Hirai đã đợi mãi để được nói ra câu này.
“Không đời nào…”
Dường như mất hết sức lực, Fumiko thả người xuống ghế sofa, lao đảo. Những gì cuốn tạp chí giới thiệu về tiệm cafe này, lúc này lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô.
Trong bài viết “làm rõ chân tướng tiệm cafe trở về quá khứ-truyền thuyết đô thị nổi tiếng “, có 1 đoạn như thế này.
Cửa tiệm cafe nổi tiếng đó có tên Funikuri Funikura. Trong nhiều ngày liên tiếp, đã có hàng đoàn người chờ đợi bên ngoài để được ghé tiệm, tuy nhiên, số người thực sự đến để trở về quá khứ thì gần như là bằng không. Lý do vì sao lại như vậy là bởi vì có 1 loạt nguyên tắc cực ký phiền phức. Thứ nhất, dù có trở lại quá khứ thì cũng không thể gặp được người chưa bao giờ ghé qua tiệm caffee này. Bởi vậy, tùy vào mục đích của từng người mà việc trở lại  quá khứ này có ý nghĩa hay không. Thêm 1 quy định nữa, đó là “dù có quay trở lại quá khứ, nỗ lực thế nào thì cũng không thay đổi được hiện tại”. Tại sao những quy định này lại tồn tại, dù có hỏi người trong cửa tiệm thì câu trả lời nhận được cũng chỉ là “không biết” mà thôi.
Thêm nữa, trong quá trình thu thập tài liệu để viết bài cũng chẳng tìm thấy ai thực sự đã trở về quá khứ.
Tóm lại, cái cửa hàng này có thực sự đưa người ta trở về quá khứ được hay không, không ai rõ cả. Giả sử như có trở về được đi chăng nữa, nhưng quá khứ chẳng thể thay đổi được thì sự trở về ấy, chẳng phải là không có ý nghĩa gì hay sao. Truyền thuyết đô thì thú vị thì có thú vị, nhưng chẳng giúp ích được gì cho thực tại cả. Trong bài phóng sự đó, người viết đã đưa ra kết luận cuối cùng như vậy.
Trong bài phóng sự cũng có viết thêm, ngoài ra, để trở về quá khứ thì còn phải tuân theo 1 số những quy định khác nữa cụ thể thế nào thì chưa rõ.
Để ý ra thì đã thấy Hirai lại gần ngồi trước mặt Fumiko, lần lượt giới thiệu thêm về các quy định khác với vẻ hớn hở.
Fumiko nằm phủ phục trước bàn, nhìn vào hộp đường trước mắt, vừa để cho những lời của Hirai trôi qua tai, vừa thầm nghĩ, sao đường của quán này không phải là hình vuông như những tiện cafe khác nhỉ ?
“Không chỉ có vậy thôi đâu. Muốn trở về quá khứ thì phải ngồi vào 1 chiếc ghế quy định sẵn.”
Hirai vừa đếm ngón tay vừa lẩm nhẩm
“Còn gì nữa nhỉ…?”
Cô quay ra hỏi Kazu
“Có cả quy định về thời gian nữa”
Kazu vừa lau cốc, trả lời cộc lốc thêm vào , không buồn nhìn lên.
“Quy định về thời gian?”
Fumiko bất ngờ ngẩng lên hỏi lại Kazu, Kazu cười nhẹ gật đầu. Hirai thêm vào
“Nói thât, nghe tới đây thôi thì cũng đủ cho người ta muốn từ bỏ ý định quay về quá khứ rồi”
Hirai nói kiểu rất hỉ hả, hoặc cô ta vui vì trông thấy Fumiko sầu não như vậy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét